Khu chợ như năm thửa ruộng bậc thang men
theo sườn núi trơ trọi với một con đường độc đạo nối thị trấn Bắc Hà với
thị trấn biên ải Simacai của tỉnh Lào Cai. Ba thửa để bán các sản vật
địa phương gồm thổ cẩm, chỉ thêu, dược thảo, gia vị, rau củ… Hai thửa
còn lại là hàng ăn, miền miến và thắng cố và các vật dụng gia đình như
đèn pin, lưỡi cuốc, dao rựa, bàn chải răng…
Gần
xuống đáy thung lũng, cách khu chợ khoảng năm mươi mét còn một thửa
ruộng khác được phủ một lớp đất dày màu hoàng thổ. Đó là chợ trâu.
Họp
chợ phiên Cán Cấu phần lớn là người Mông và người Giáy, nhưng lại theo
lối buôn bán của người Dao, tức là họp vào sáng thứ bảy hàng tuần. Khu
chợ chỉ rộng khoảng một héc ta, chen chúc cả ngàn con người đủ các dân
tộc, rất lạ lùng, êm đềm tĩnh lặng như đang ở giữa một cánh rừng thông
samu mùa đông.
Người
Âu da trắng cười mỉm, người Kinh quanh quất tìm quà lưu niệm. Chỉ có
những âm thanh rì rầm bằng một thứ tiếng Hán cổ của những phụ nữ đeo túi
thêu đang ngã giá những bó cải Mèo. Thinh lặng tràn ngập tới mức có thể
nghe được tiếng rễ cây đang cháy trên sườn núi đối diện.
Dale Swither, một thương nhân kinh doanh đồ gỗ ở San Jose,
sangVN du lịch trong vòng ba tuần lễ. Từ Hội An ra Đà Nẵng và ông đi
thẳng lên Bắc Hà. Tham dự phiên chợ Cán Cấu vào một ngày cuối tháng hai,
D. Swither dường như mới phát hiện ra một điều lý thú: hoặc tôi có rắc
rối về thính giác, hoặcVN của các bạn là một đất nước của những lời thì
thầm. Ở Hội An tôi chỉ nghe thấy những câu tiếng Anh rụt rè, ngắn và
nhỏ như những ngọn gió mùa hè ở Trung Mỹ, còn ở đây (chợ Cán Cấu) thì
hoàn toàn không có gì cả.
Hạng
Thị Giởi - một phụ nữ Mông xanh ở xã Tả Van Chư, thức dậy vào lúc mờ
sáng để đi chợ phiên. Chị không định mua sắm gì. Do vừa mới bán được ít
thảo quả, chị cõng con đến Cán Cấu để vui chơi sau những ngày vất vả.
Suốt
buổi sáng, Giởi lặng lẽ ăn thắng cố, mua ít cốm đường cho đứa bé và một
đôi giày cao su cho chồng. Khi đã thấm mệt, chị leo lên một mỏm đất và
tiếp tục lặng lẽ ăn mía.
Không
nói được tiếng Kinh, Giởi chỉ biết đứng yên và nở nụ cười mê hồn trước
ống kính của du khách đang thi nhau chĩa vào. Khu chợ như bừng tỉnh bởi
những tiếng lạch xạch của ổ trập máy ảnh. Khi Giởi ra về, bỏ lại thanh
mía ăn dở trên mỏm đất, khu chợ ngay lập tức yên ắng trở lại.
Một
điệu khèn bất ngờ trỗi lên, chậm và đều đặn như thể một dòng suối ấm áp
tuôn xuống từ vách núi, hay đang chảy xuôi theo con đường độc đạo dẫn
lên biên giới, về phía thị trấn Simacai.
Tiếng
khèn như lời cầu nguyện trong lễ hội Gầu Tào, rồi đột ngột dâng cao,
trở nên vui vẻ như đang đệm cho một điệu hát lượn. Nơi phát ra tiếng
hát, hoá ra là một cái cassette đã cũ tới mức không còn nhãn hiệu, mặt
nạ, hộc chứa băng phải được cố định bằng một sợi dây ni lông.
Cái
máy hát phong trần được để chung với một đống lá cây thuốc, nấm khô,
thuốc sợi, chỉ thêu, lưỡi cuốc... trên một tấm vải nhựa trải ra đất. Chủ
hàng, một trung niên người Dao, đúng là rất biết cách kinh doanh. Mỗi
khi thưa khách, ông này lại cho chiếc cassette chạy.
Điệu
khèn chất chứa nỗi lòng lại cất lên. Khi khách tụ tập đủ đông, máy hát
im tiếng để chủ của nó tập trung bán hàng. Rất biết cách kinh doanh bởi
vì người Dao, với tấm vải thêu hình chữ nhật đặc trưng trên lưng áo, chỉ
biết hát đối, không biết múa và đương nhiên là không sử dụng nhạc cụ.
Khèn là nhạc cụ của người Mông, cũng như Cán Cấu là phiên chợ do người
Mông và người Giáy lập ra.
Đi
xuôi theo con dốc để trở về Bắc Hà, chợ trâu đang lúc mua bán tấp nập.
Những con trâu tơ trên cổ đeo một cái chuông nhỏ bằng đồng hình lá
thông, ngoan ngoãn theo chủ mới về bản. Mỗi bước đi của chú nghé lại
vang lên tiếng kính koong, kính koong ngộ nghĩnh.
Trên
đỉnh dốc nhìn xuống thung lũng, tiếng khèn lai láng trộn với tiếng
chuông làm cả khu chợ bậc thang như ấm hẳn trong sương mù tháng hai.
Khuất sau vách núi, tiếng khèn dường như vẫn còn vang trong tâm tưởng,
nhắc người ta nhớ tới những bộ váy với đường viền kỷ hà, những làn khói
mỏng trên nồi thắng cố, nhớ đôi mắt đăm đắm của người phụ nữ Mông xanh
và hình ảnh những con ngựa thồ bị cột bên vách đá trơ trụi.
Và
người ta biết rằng Cán Cấu xa thăm thẳm có khi chỉ tới một lần trong
đời, nhưng đó sẽ là phiên chợ theo suốt một đời người, cùng với tiếng
khèn vô tình của một thương nhân.